Lãnh phu tác yêu (C1)

Lãnh phu tác yêu (C1)

Chương thứ nhất

Lãnh phu tác yêu 1

Thích ngươi điềm tĩnh khí chất tao nhã

Giống một cỗ thanh âm chậm rãi lưu chuyển

Làm cho ta không tự chủ được vì ngươi mà trầm luân mê hoặc

Cuộc đời lần đầu tiên triển khai truy đuổi…

Mênh mông mưa phùn thời tiết.

“Cao tiên sinh, chúng ta xác nhận, bệnh ngươi quả thật là nặng.” đại thành thầy thuốc, đôi mắt trước có xã hội địa vị, có sự nghiệp thành bệnh hoạn nói.

Một Cao Đông Thanh đầu tóc bạc nhìn thầy thuốc tuyên bố kết quả cũng không ngoài ý muốn, bình tĩnh gật gật đầu, “như vậy Phương thầy thuốc, thỉnh nói cho ta biết, ta còn có bao nhiêu thời gian?”

Văn kiện kiểm tra báo cáo sức khỏe đã nói hắn có khối u bất thường, thầy thuốc kiểm tra kết quả là chứng thực văn kiện kiểm tra báo cáo không có lầm.

“Này…… Chúng ta ước chừng có thời gian nửa năm……” thầy thuốc suy tư một chút, lập tức trấn an hắn, ”nhưng thực may mắn là khối u của Cao tiên sinh có thể dùng ngoại khoa giải phẫu bỏ đi, căn cứ kinh nghiệm hàng năm năm qua lại, sau giải phẫu ước chừng có 30% u có thể cắt ra ngoài.”

“Phải không?” Cao Đông Thanh cũng không vì thầy thuốc nói ra tin này, lộ ra vẻ an tâm tươi cười, ngược lại còn có chút đăm chiêu.

Thầy thuốc lẳng lặng quan sát hắn, tuy nói Cao Đông Thanh hắn là đại lão bản gặp chuyện vẫn biểu hiện bình tĩnh, bất quá hắn làm nghề y nhiều năm, xem qua vô số bệnh, có thể hoàn toàn thờ ơ cũng chỉ có một mình hắn.

Thật lâu sau, nhìn thầy thuốc kính nể trong tầm mắt, Cao Đông Thanh mới chậm rãi hiện thần, “ân! Như vậy phiền Phương thầy thuốc thay ta định ngày phẫu thuật.”

***

“Cô là ai?” Cao Hạo Vũ cao lớn, khí chất mê người ở phòng khách gặp phụ thân Cao Đông Thanh, phát hiện một cô gái thướt tha đi theo cha anh ở phía sau.

Cao Đông Thanh không để ý đến câu hỏi của con, gọi người con gái ở phía sau đứng lên trước mặt, giới thiệu cô với con một, “Mẫn Nhu, lại đây, đến gần Cao thúc thúc con, Cao Hạo Vũ.”

Cao Hạo Vũ anh là đứa con duy nhất, năm vợ trước qua đời chỉ vì hắn sinh hạ một đứa nhỏ này.

Dương Mẫn Nhu đi đến trước Cao Hạo Vũ, thanh âm nhất thiết uyển chuyển, “Xin chào, ta là Dương Mẫn Nhu.”

Cô người cũng như tên, bộ dáng thanh lệ uyển chuyển, nhỏ nhắn, mềm mại ôn nhu.

Cao Hạo Vũ cẩn thận đánh giá cô, phát hiện cô trong tay mang theo một túi hành lý nhỏ, không khỏi chọn mi, ”cha, cô ta có hay không phải ở nhà chúng ta?”

“Đúng vậy, đây là con của bạn tốt cha, nghỉ hè này qua đi sẽ thăng lên đại tam, ta mời nó đến công ty thực tập trong khoảng thời gian này, tạm thời ở lại nhà chúng ta.” Cao Đông Thanh đem nguyên nhân nói ra, thuận tiện hỏi ý kiến con, ”làm sao vậy, không chào đón nó đến nhà ta hay sao?”

Cao Hạo Vũ nghe vậy, lại lần nữa tinh tế đánh giá, Dương Mẫn Nhu xem ra cũng ôn nhu nhàn tĩnh.

Vẻ ngoài của cô cũng không kém, thậm chí có thể nói là xuất sắc. Mái tóc dài tự nhiên đen nhánh, một thân váy áo trắng tinh  toát ra khí chất băng thanh ngọc khiết , không trang điểm mặt cũng hồng hào, đôi mắt ôn nhuận bởi vì ngượng ngùng mà cụp xuống, đôi môi như đóa hoa anh đào, da thịt vô cùng mịn màng, trắng như trong suốt, là một mỹ nhân thẹn thùng.

Không có đạo lý nào lại không chào đón một cái cảnh đẹp ý vui ở cùng dưới một mái nhà, “đây là nhà ở của cha, cha yêu thích ai muốn cho ai ở cứ cho ai ở, con không thể nào xen vào.”

Rõ ràng là không phản đối còn thật cao hứng, nhưng người con trai lớn Cao Hạo Vũ hai mươi tuổi chính là cố ý làm bộ như đần độn nói.

Câu trả lời làm cho Cao Đông Thanh vừa lòng gật gật đầu, “ân! Con không phản đối là tốt rồi. Đúng rồi! Con hôm nay đến công ty trước đi! Đem Mẫn Nhu sắp xếp một vị trí an nhàn, đối đãi tốt, rồi cha sẽ dẫn cô ấy đến công ty.”

Tuy rằng nghỉ hè chỉ có hai tháng ngắn ngủi, nhưng Cao Đông Thanh vẫn lợi dụng nghỉ đông và nghỉ hè đem con trai yêu quý ở nước ngoài trở về công ty thực tập, hơn nữa để công ty nể trọng, làm cán bộ dẫn dắt anh học tập.

Hết thảy vì tương lai Cao Hạo Vũ học thành tài về nước, sau có thể lập tức tiếp nhận và quản lý công ty.

Hắn dù sao đã gần sáu mươi tuổi , kết hôn muộn, hắn đã sớm nghĩ đến dỡ xuống gánh nặng trên người, giao cho con xử lý.

“Ách!” Cao Hạo Vũ còn muốn hiểu thêm nhiều về Dương Mẫn Nhu, nhưng đi làm cũng sắp bị muộn rồi , trong lòng tràn đầy sự không muốn lên tiếng, vội vàng liếc mắt ngắm Dương Mẫn Nhu một cái, mới cất bước rời đi.

Cao Hạo Vũ vừa đi khỏi, Cao Đông Thanh mới lên tiếng, “Mẫn Nhu.” Hắn có chút không thể nói trước mặt Cao Hạo Vũ.

“Đúng vậy, Cao thúc thúc.” Nhân lúc Cao Hạo Vũ không ở đây, Dương Mẫn Nhu mới thở dài nhẹ nhõm được một hơi.

“Hiện tại con đã nhìn thấy Hạo Vũ , con có hay không chịu đáp ứng yêu cầu của Cao thúc thúc?” Cao Đông Thanh nói với con gái bạn cũ.

Hắn nhìn ra được mắt con trai đối với cô sinh ra hứng thú cao hơn đỉnh, cho nên vội vã muốn biết cô có cùng tâm tư hay không.

Dương Mẫn Nhu trầm ngâm , trên mặt khó dấu được nội tâm do dự, “này, này……”

Vấn đề khiến cho cô buồn rầu, chính là sau khi cha qua đời Cao Đông Thanh mười phần chiếu cố mẹ con cô, hướng đến cô đưa ra một yêu cầu làm cho người ta sợ hãi.

Yêu cầu này chính là…… Cô cùng Cao Hạo Vũ hai người……

“Cao thúc thúc sẽ không cứng rắn mà ép con đáp ứng, chờ con nói cho thúc thúc biết.” Cao Hạo Vũ biết cô khó xử, dù sao yêu cầu của hắn không phải chuyện bình thường, chuyện cả đời của cô, hắn nguyện ý cho cô thời gian suy nghĩ rõ ràng.

Dương Mẫn Nhu gật đầu, tỏ vẻ hiểu được, “ân! Con biết, chờ con có quyết định, sẽ nói cho Cao thúc thúc.”

***

“Di? Cô nghỉ hè qua đi sẽ lên đại tam, như vậy cô hơn tôi một tuổi?” Ở công ty gặp được Dương Mẫn Nhu, Cao Hạo Vũ bắt được cơ hội liền đến gần cô.

Trừ bỏ bị khuôn mặt xinh đẹp của cô hấp dẫn ở ngoài, anh tràn ngập tò mò đối với cô.

Anh sau khi tốt nghiệp trung học đã bị cha đưa đến nước ngoài đi học đại học, vừa đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè trở về nước đến công ty hỗ trợ, để quen thuộc nghiệp vụ.

“Ân!” Dương Mẫn Nhu nhẹ nhàng gật đầu, gần anh mà nói có vẻ thật ngượng ngùng.

“Hiện tại cô muốn đi đâu? Muốn đến phòng họp phải không?” Cao Hạo Vũ nhìn cô ôm một đống văn kiện lớn, tựa hồ là phát hiện ra cuộc họp cần dùng đến tư liệu.

“Là Cao thúc thúc bí thư phân phó tôi mang đến phòng họp.” Dương Mẫn Nhu không có thói quen ở gần nam sinh, dần dần giữ khoảng cách với anh.

Anh đương nhiên phát giác cử chỉ này của cô, bất quá, anh cũng chịu được tình huống này.

Cô càng cố gắng giữ khoảng cách, anh càng cố ý muốn trêu chọc cô.

Bàn tay to của anh bỗng nhiên khoác lên người cô ôm lấy tư liệu trên cánh tay nhỏ bé, mặc kệ cô ngẩn ngơ, hồn phi phách tán, cười meo meo với cô nói: “Tốt, tôi cũng muốn đến phòng họp, tiện tay mang hộ cô tư liệu.” nói xong, cầm lấy tay cô, thuận thế lấy đi đống tư liệu.

Nhìn trong tay trống không, Dương Mẫn Nhu mới hoàn hồn, ngượng ngùng nói lời cảm ơn với anh, “cám ơn anh.”

Cô lại vì sự ấm áp của anh lưu lại trên đầu ngón tay, áy náy mà tim đập mạnh!

“Không khách khí, việc nhỏ nhặt thôi.” Cao Hạo Vũ nháy mắt với cô mấy cái, vẻ mặt vui vẻ, bộ dáng cam tâm tình nguyện.

Khuôn mặt tươi cười của anh dưới ánh mặt trời càng nổi bật, dễ dàng mê hoặc thần trí của cô, cô dù có hoảng hốt cũng chỉ có thể ngây ngốc bước đi song song cùng anh.

Thời gian vội vàng trôi đi, cũng đã qua một tuần, Dương Mẫn Nhu không những thích ứng cuộc sống ở Cao gia, cũng dần dần quen với sự tồn tại của Cao Hạo Vũ.

“Tiểu Nhu, cô có muốn cùng tôi đến công ty không?” Cao Hạo Vũ kêu lên, muốn cùng đi làm với Dương Mẫn Nhu.

Hai người đều biết sau ngày đầu tiên, anh đã muốn Tiểu Nhu dài Tiểu Nhu ngắn mà thân thiết gọi tên.

Dương Mẫn Nhu ngẩng đầu nhìn về phía trên tay Cao Hạo Vũ đang không ngừng quay cái chìa khóa xe, “Xe máy sao?”

Cô luôn luôn cùng Cao Đông Thanh lái xe hơi đến công ty đi làm, bất quá, hôm nay Cao Đông Thanh phải đến bệnh viện một chuyến.

Khó có dịp cùng cô ở một chỗ, Cao Hạo Vũ đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội, “Đúng, đến đây đi! Tôi cho cô ngồi xe của tôi.”Anh nắm chặt chìa khóa, kích động dắt tay cô đi ra ngoài.

Đã đồng ý rồi nên Dương Mẫn Nhu cũng thể xấu hổ rút về phòng thủ, chỉ có thể mặt đỏ hồng đi theo anh đến chỗ để xe.

Hiển nhiên anh đã có chuẩn bị, trên xe đã có sẵn hai chiếc mũ bảo hiểm, một đỏ một lam như là đôi yêu nhau mang một đôi mũ bảo hiểm.

Cao Hạo Vũ giúp cô đội mũ bảo hiểm màu đỏ, sau đó còn giúp cô ngồi trên xe. May mắn, cô lấy thân phận vừa làm vừa là học sinh đến công ty, trang phục trên không quá lớn, mặc quần dài nên cũng không cái gọi là…

Tiếp theo anh ngồi lên, kéo đôi tay nhỏ bé của nàng đến thắt lưng anh, “ôm chặt vào, chúng ta chuẩn bị xuất phát.”

Ngay cả khi không có thói quen gần sát cơ thể anh, trước khi động cơ xe máy còn đang khởi động một giây, Dương Mẫn Nhu vẫn gắt gao ôm lấy thắt lưng anh.

Cao Hạo Vũ vì cô dựa vào anh mà vô cùng hài lòng, xe lập tức tiến về phía trước.

“Oanh ── ”

Anh phóng xe đi rất nhanh, không chỉ hai tay Dương Mẫn Nhu cầm chặt thắt lưng anh, ngay cả thân thể cũng không tự giác ngả về phía trước tựa vào tấm lưng rộng lớn của anh.

Thân thể mềm mại của cô chạm vào người anh, anh liền cảm nhận được đôi gò bồng đảo cô, thật lớn, bỗng nhiên lòng Cao Hạo Vũ tràn ngập niềm vui thích……

“Hạo Vũ, có thể chậm một chút hay không? Chúng ta cũng không thiếu thời gian.” Anh điều khiển xe với tốc độ lớn như vậy thực là có điểm dọa đến cô, cô không khỏi thỉnh cầu anh cho chậm tốc độ lại.

“Chẳng lẽ rất nhanh sao?” Anh bình thường chính là đi tốc độ này, không hề cảm thấy nhanh, nhưng nếu cô mở miệng yêu cầu thì sẽ đi chậm lại thôi.

Dù sao, bọn họ cũng không vội vã đến công ty, anh chủ yếu  muốn chậm rãi hưởng thụ thân thể mềm mại ngát hương của cô.

Cảm giác được tốc độ chậm lại, Dương Mẫn Nhu đem thân mình rời đi khỏi người hắn, không ngờ, một cái phanh làm cho thân thể của nàng đập mạnh lên lưng anh.

“A!”  Thân thể anh cứng rắn tựa như tảng đá, bộ ngực mề mại của cô bị va đập mạnh làm cho phát đau.

Cao Hạo Vũ nghe được tiếng cô rên rỉ, hơi xoay đầu hỏi: “Cô làm sao vậy?”

Kỳ thật, việc này là anh cố ý làm ra, mục đích là làm cho thân thể mềm mại của Dương Mẫn Nhu gần sát vào lưng anh.

Bởi vì bị đau ở ngực nên làm cho cô khó có thể tùy tiện mở miệng, cô thẹn thùng trả lời, “không có việc gì.”

Cao Hạo Vũ nhướng mi, phóng ra tia nhìn hoài nghi, “thật sự không có việc gì sao?”

Này! Đánh lên xương cứng của anh lại còn nói không có việc gì, câu trả lời cảu cô làm anh ảo tưởng xốc quần áo cô lên, xem bộ ngực của cô lớn bao nhiêu……

Mơ màng đến nơi đây, anh liền buồn cười, “ha ha……”

Dương Mẫn Nhu nghe được tiếng cười của anh, không cần nghĩ ngợi hỏi: “Anh đang cười cái gì?”

Nói xong, cô lập tức hối hận chính mình lỗ mãng, cũng biết vì sao anh cười.

Quả nhiên, Cao Hạo Vũ trả lời không vượt qua đáp án cô nghĩ, làm cho cô quả thực xấu hổ, “tôi cười cô sao nói không có việc gì? Tôi rõ ràng cảm giác bộ ngực cô……”

“Anh không được nói !” Dương Mẫn Nhu lo lắng muốn ngăn cản, nhưng lại là không biết nên làm như thế nào che lại cái miệng của anh.

Mặc kệ cô gào thét anh vẫn ung dung lái xe mà trêu chọc. Cao Hạo Vũ một bên lái xe một bên cười to, “không được nói cái gì? Bộ ngực sao? Nói cho cô, tôi tập thể hình, tập luyện đến mức có một bộ ngực đẹp a”

“Anh, anh……” Dương Mẫn Nhu bị hình ảnh này sợ tới mức không dám lên tiếng, chỉ có thể nhắc nhở hắn chú ý an toàn, “anh cẩn thận xe.”

“Yên tâm !” Cao Hạo Vũ không hề để ý,  nói rất hưng phấn, “cô không tin đúng không? Đến công ty, tôi có thể cho cô xem.”

Anh luôn luôn kiêu ngạo với cơ thể cường tráng của minh, không ngại cho Dương Mẫn Nhu thưởng thức thân thể anh.

“Không cần.” Dương Mẫn Nhu không chút nghĩ ngợi cự tuyệt.

“Thật sự không cần sao? Trăm năm khó gặp dáng người tốt, không xem đáng tiếc, nhìn sẽ thở dài.” Anh hết sức khoa trương nói, muốn cùng cô có qaun hệ mới lạ một chút.

Một tuần , Cao Hạo Vũ vẫn đang hứng thú dạt dào với cô, suy nghĩ hết thảy có liên quan đến cô, nhưng là, cho dù mỗi ngày ở cùng một mái nhà, lại ở cùng nơi công tác, cô vẫn giống người xa lạ mà xa cách anh.

Từ khi học mẫu giáo vườn trẻ hay cả nữ sinh đều vì ánh mắt của anh mà đầu hàng, mị lực của anh như thế nhưng đối với Dương Mẫn Nhu lại không có tác dụng nào, làm cho cao thủ tình trường là anh phải ngã một cái đau điếng.

Anh thừa nhận, lần đầu tiên nhìn thấy Dương Mẫn Nhu, liền quyết định theo đuổi cô.

Anh nhận ra cô và nữ sinh thực bất đồng, trừ bỏ cử chỉ tươi mát thanh lệ ra, khí chất điềm tĩnh hợp lòng người thực dễ dàng làm anh kìm lòng không đậu muốn đè cô ra.

Cho nên cũng không theo làm theo nguyên tắc chỉ để cho nữ sinh theo đuổi anh như trước, ngoại lệ làm ra hành động theo đuổi chỉ vì cô.

Chẳng qua, anh nhất định là rất kém cỏi theo đuổi người, bằng không sao không thấy cô có chút biểu hiện động tâm?

Nhớ tới thất bại với cô, Cao Hạo Vũ không khỏi thốt ra, “cô một chút cũng không thích tôi sao?”

“ Cái gì?” Dương Mẫn Nhu nghĩ gió quá mạnh đập vào tai, vặn vẹo lời nói của anh.

“Tôi nói cô một chút cũng không thích tôi sao?” lần này anh đột nhiên đề cao âm lượng, cả cái đường này đều nghe thấy.

Đứng ở đầu đường, chờ đèn xanh sáng lên phía trước, không chỉ Cao Hạo Vũ chờ Dương Mẫn Nhu cho đáp án, ngay cả chung quanh bọn họ mấy người lái xe khác cũng vểnh tai nghe lén.

“Anh, anh……” Dương Mẫn Nhu phát hiện mọi người nhìn chằm chằm bọn họ, xấu hổ đến không biết đem mặt giấu đi đâu, cuối cùng đành nói cho anh một câu, “đến công ty, tôi sẽ trả lời anh.”

Không phải lập tức từ chối, Cao Hạo Vũ trong lòng dấy lên một tia hy vọng, “được, đến công ty, sau đó cô nhất định phải cho tôi một đáp án.”

Nói xong, đèn xanh vừa vặn sáng lên, anh nhanh chóng lấy tốc độ nhanh nhất lao đi, hướng tới công ty mà đến.

Cao Hạo Vũ đến công ty, liền đem Dương Mẫn Nhu kéo đến góc có nhiều không gian riêng tư ở thang lầu.

“Anh kéo tôi tới nơi này làm cái gì?”

Hai người đến công ty coi như sớm, cho nên thang lầu trừ bọn họ, không có ai ra vào.

“Đứa ngốc, cô muốn trước mặt mọi người công khai chuyện của chúng ta sao? Dù sao, hiện tại đến công ty người không nhiều, nơi này khá thích hợp cho chúng ta tâm sự chút.” Cao Hạo Vũ cười nói.

Dương Mẫn Nhu hai má đỏ ửng, ấp úng mở miệng, “Tôi, chúng ta nào có cái gì tâm sự……”

“Di? Cô cố ý giả ngu !” Cao Hạo Vũ nâng lên khuôn mặt hồng rực của cô, làm cho cô có thể nhìn thẳng vào anh, “cô chính mình nói đến công ty sẽ nói cho tôi một đáp án.”

“Đáp án cái gì?” Dương Mẫn Nhu phủ nhận lời nói ở trên đường.

“A ── ” Cao Hạo Vũ lơ đễnh, thật dài thở ra một hơi, rồi nói: “Được rồi! Trước tôi không có hỏi qua, như vậy hiện tại tôi hỏi cô, cô có thich tôi hay không?”

Anh nói dứt khoát vấn đề, làm cho Dương Mẫn Nhu giật mình sửng sốt, “này, này……”

“Tôi sẽ hỏi như vậy, đương nhiên là vì tôi thích cô, nếu cô cũng có thể thích tôi, tôi nghĩ……” Cao Hạo Vũ nói đến một nửa, ánh mắt nhìn cô chằm chằm.

“Anh muốn thế nào?” Dương Mẫn Nhu khẩn trương muốn anh trả lời.

Cao Hạo Vũ cười rực rỡ, môi xinh đẹp cong lên, “ tôi muốn cô làm bạn gái tôi !”

Dương Mẫn Nhu khuôn mặt phút chốc đỏ lên, nhột nhột nói: “nhưu thế nào được? Tôi hơn anh một tuổi……”

Loáng thoáng cảm giác được anh có tình cảm với mình, nhưng vạn vạn lần không nghĩ tới anh chủ động mở miệng nhắc tới kết giao.

“Tuổi không là vấn đề, tỉ đệ yêu hơn nhiều tuổi chỗ nào cũng có, huống chi chúng ta mới kém một tuổi!” Cao Hạo Vũ với lý do của cô thực không cho là đúng.

“Tôi, tôi……” Dương Mẫn Nhu phản bác anh không được, đôi môi chỉ có thể run run nhìn hắn.

“Nhanh lên nói cho tôi biết, cô rốt cuộc có thích tôi hay không?” Anh đã thổ lộ tình ý , cô như thế nào còn có thể thờ ơ đâu?

Dương Mẫn Nhu mắt không chuyển tình chăm chú nhìn anh, đây là lần đầu tiên cô dám đem tầm mắt dừng lại trên mặt anh không đi, không giống hồi trước luôn vội vàng xẹt qua.

Anh có một mái tóc đen, ngũ quan rõ ràng, như là được điêu khiếu tỉ mỉ khuôn mặt. Đôi con người đen thâm thúy, chiếc cằm kiên cường có cá tính, mày kiếm giơ lên, còn có đôi môi phảng phất như muốn đem ngàn năm băng giá hòa tan dưới nụ cười rạng rỡ , anh bề ngoài xuất sắc xinh đẹp đến mức làm người ta phải ghen tị.

“Làm sao vậy? Có thích hay không nói cho tôi biết một tiếng, đừng khiến tôi khờ ngốc chờ đợi.” Thật lâu đợi không được đáp án của cô, làm cho Cao Hạo Vũ không khỏi kinh hoàng đứng lên.

Không thể nào! Lão thiên gia, trăm ngàn đừng cho anh lần đầu tiên tỏ tình đã bị thất bại thảm nha..

Anh chợt hiểu ra, nữ sinh tỏ tình với anh có bao nhiêu vất vả gian nan cùng khẩn trương.

Sau một lúc lâu, Cao Hạo Vũ nín thở nhìn Dương Mẫn Nhu rốt cục cũng chậm rãi gật đầu, “tôi cũng thích anh.”

Cao Hạo Vũ mừng rỡ như điên ấn thân hình mảnh khảnh của cô vào đầu vai, lớn tiếng hỏi: “Thật vậy chăng? Cô cũng thích tôi?” Khó có thể giải thích vì sao cô thích anh có thể khiến cho chính mình mất đi lý trí hoa chân múa tay vui sướng.

Dương Mẫn Nhu lần này không có do dự gật đầu, khuôn mặt phiếm ra thẹn thùng, “ân! Tôi thích anh.”

Đây cũng không phải nói dối hoặc là cố ý lấy lòng, Cao Hạo Vũ tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng đã phát ra mị lực không kềm chế được, nói đơn giản, thích anh bất quá là chuyện dễ dàng.

“Ha ha!” Anh vui vẻ cười to vài tiếng, vác cô ở trên vai bàn tay to ngược lại ôm chặt lấy cô.

Dương Mẫn Nhu còn không kịp phản ứng cử chỉ vô cùng thân thiết của anh, anh hướng đến đôi môi anh đào mà ngậm.

Nguyên lai đây là hôn môi? Hai mươi mốt tuổi Dương Mẫn Nhu lần đầu tiên hôn môi, cảm giác được anh đốt cháy cảm xúc với đôi môi cô, vươn đầu lưỡi lướt qua cánh hoa.

Cao Hạo Vũ không ngừng đảo quanh lưỡi, nhẵn nhụi ôn nhu âu yếm, làm cho cô không tự giác run rẩy.

Ngay khi thần trí của cô bị Cao Hạo Vũ quấy rầy mà biến mất, một tràng cười đột nhiên vang lên.

Cô nhất thời thanh tỉnh, hai mắt đăm đăm xem xét nhìn anh, “Anh vì cái gì cười to?”

Đợi ý cười dần dần từ trên khuôn mặt anh nhạt đi, anh mới ức chế tiếng cười trả lời câu hỏi của cô, “Tiểu Nhu, đây là nụ hôn đầu tiên của cô sao?”

Dương Mẫn Nhu gương mặt khốn quẫn, “ân…… Có phải hay không tôi thực kém…… Anh mới phát hiện……”

Cao Hạo Vũgiơ ngón tay lên giữa cánh môi cô, ngăn cản cô nói tiếp, “không phải kém, là ngây ngô!”

Anh dò xét vài thứ, đều không thấy cô há mồm hoan nghênh đầu lưỡi anh tiến vào, đương nhiên rất nhanh phát hiện ra cô hôn môi không có kinh nghiệm.

“Là ngây ngô a! Kia không tốt sao?”  Dương Mẫn Nhu mắt đẹp nâng lên, ngượng ngùng hỏi.

Cô tuy rằng bộ dạng xuất sắc, bất quá trời sinh tính nội hướng, thẹn thùng, đối với người theo đuổi, chỉ là cử chỉ bình thường.

Cao Hạo Vũ nhẹ nhàng ẩn cười, vuốt ve đường cong linh lung của cô, “không không hề tốt, tương phản , tôi thật cao hứng!”

“Cao hứng?” Dương Mẫn Nhu con ngươi mở to khó hiểu.

“Bởi vì cô chỉ thuộc về tôi a!” nghĩ đến cô chỉ thuộc về một người là anh, anh mắt đẹp mê hoặc lộ ra ý cười.

“Tôi lại không đáp ứng làm bạn gái của anh, anh nói như vậy để làm chi?” đại khái là trên mặt anh lộ ra ý cười rất tự đại, làm cô nhịn không được phản bác.

“Cô có nguyện ý hay không làm bạn gái tôi?” anh biết nghe lời phải, lập tức trưng cầu ý tứ của cô.

“Này, này……” quá nhanh gật đầu, giống như tiện nghi anh.

“Cùng cô nói, muốn làm bạn gái tôi thực không sai a! Tôi không chỉ có thể đối đãi tốt hơn thường, ngay cả kỹ thuật hôn tôi đều có thể dạy đến cô đến khi nhuần nhuyễn……”

“Chán ghét, anh thực không đứng đắn……” Dương Mẫn Nhu bị anh làm nở nụ cười, nhịn không được đập nhẹ vào cánh tay anh.

“Nói nhanh lên! Thời gian đi làm nhanh đến, nếu không đáp ứng, tôi sẽ không cho cô rời đi, làm cho người toàn công ty phát hiện chúng ta đi làm lại không nghiêm chỉnh, ở trong này nói chuyện yêu đương.” Cao Hạo Vũ dùng kế xấu xa bất thành liền sửa lại dùng uy hiếp.

“Anh dám!” Dương Mẫn Nhu kêu lên.

Cao Hạo Vũ trưng ra khuôn mặt tươi cười, khiêu khích cô, “muốn hay không xem thử xem a?”

Dương Mẫn Nhu đương nhiên không dám, anh thoạt nhìn tựa như cố tình làm bậy, cô cũng không dám tự mình thử.

Cuối cùng, Cao Hạo Vũ nhu tình ngàn vạn nhìn chăm chú bên dưới, Dương Mẫn Nhu xấu hổ gật đầu đáp ứng, “ân! Tôi nguyện ý đáp ứng làm bạn gái của anh.”

***

“Cộc cộc!”

Đêm dài nhân tĩnh, cho dù là tiếng đập cửa mỏng manh cũng trở nên rõ ràng.

“Mời vào.” nằm ở trên sập Cao Đông Thanh ngẩng đầu, trực tiếp mời người ngoài cửa tiến vào.

Dương Mẫn Nhu mở cửa phòng đcọ sách ra đi vào, nhìn Cao Đông Thanh đang chuyên tâm nghiên cứu sách kế hoạch nghiên cứu vận chuyển buôn bán hô một tiếng, “Cao thúc thúc.”

Vừa thấy Dương Mẫn Nhu đến, Cao Đông Thanh lập tức buông sách kế hoạch thật dày, tháo xuống chiếc kính, vẻ mặt ôn hoà hỏi:  “Là con, Mẫn Nhu, nửa đêm tìm Cao thúc thúc có chuyện gì?”

“ Con là đến nói với Cao thúc thúc……” kế tiếp muốn nói ra lời trong lòng, nhưng cô bỗng nhiên do dự.

“ Nói cái gì?” Mắt Cao Đông Thanh đột nhiên sáng lên, có thể làm cho cô đêm khuya tìm đến hắn chỉ có một việc, “có phải chuyện thúc thúc yêu cầu con?”

Dương Mẫn Nhu dường như là hạ quyết tâm quyết định, nhẹ nhàng vuốt cằm, “đúng vậy, Cao thúc thúc, con đáp ứng người.”

Cao Đông Thanh trên mặt lộ ra một chút thoải mái tươi cười, “thật vậy chăng? Mẫn Nhu, con không phải gạt Cao thúc thúc đi?”

Hắn vẫn không nghĩ Dương Mẫn Nhu sẽ đáp ứng yêu cầu của hắn để làm theo kế hoạch, nhưng là trong khoảng thời gian ngắn hắn lại không tìm thấy cô gái nào thích hợp hơn so với cô, cho nên hắn đành phải kính nhờ lời thề chiếu cố cả đời cô.

Nghĩ đến cha cô nhiều năm trước bởi vì thay thế chính mình đi công tác mà phát sinh tai nạn giao thông ngoài ý muốn, Cao Đông Thanh tâm  vô cùng áy náy, “Mẫn Nhu, thúc thúc không chỉ thực xin lỗi ba ba con, năm đó còn có lời thề chiếu cố con với ba ba con, nhưng chẳng những không chiếu cố con, ngược lại còn lợi dụng con……”

Dương Mẫn Nhu chạy nhanh tới ngăn cản hắn tiếp tục tự trách, “Cao thúc thúc, thúc thúc đừng chỉ nói việc xấu, cha sau khi qau đời, người thực tận tâm hết sức chiếu cố con cùng mẹ, làm cho chúng ta áo cơm không thiếu, có thể vô tư sống, con cùng mẹ đều đối với ngươi cảm kích không thôi, về phần……” cô bỗng nhiên dừng lại, sau đó dùng ánh mắt kiên quyết nhìn chăm chú vào hắn, “đáp ứng của thúc thúc yêu cầu còn là lòng con cam tình nguyện, tuyệt đối không miễn cưỡng.”

Cô đáy lòng sáng như tuyết, cô có ý định làm theo việc Cao Đông Thanh yêu cầu, nhưng là, nếu không có chút động tâm với Cao Hạo Vũ, câu cuối cùng thực lòng cô sẽ không nói ra.

“Mẫn Nhu……” đứa nhỏ này cùng phụ cha nó đã tạ thế đều giống nhau, bất luận với kẻ nào cũng luôn nhiệt tình, chịu mệt nhọc.

Bất quá, cũng bởi vì câu nói của nàng mà giảm bớt gánh nặng trong tận sâu tâm hắn.

“Cao thúc thúc, đêm đã khuya , người thức đêm như vậy không tốt cho cơ thể, nên nghỉ ngơi sớm một chút, không cần quá mệt mỏi.” cô biết tình trạng thân thể Cao Đông Thanh, quan tâm dặn dò.

“Ân! Thúc thúc sẽ đi ngủ sớm, con cũng đi ngủ sớm một chút.”

“Tốt, như vậy con đi nghỉ ngơi , Cao thúc thúc.” nói xong, cô đi về hướng cửa phòng.

“Mẫn Nhu!” cô đi đến một nửa, Cao Đông Thanh đột nhiên gọi cô lại.

Dương Mẫn Nhu không rõ lắm cho nên chỉ quay đầu, chỉ thấy đứng ở phía sau Cao Đông Thanh cõi lòng đầy cảm kích đối cô hơi hơi gật đầu, “cám ơn con, Mẫn Nhu.”

Dương Mẫn Nhu không nói một câu, khom người đáp lễ hắn, sau đó đi ra khỏi phòng đọc sách.

3 thoughts on “Lãnh phu tác yêu (C1)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s