Độc Sủng Chị Dâu chương 1

                                  Độc Sủng Chị Dâu

Chương 1: Ngay ngày tân hôn đã trở thành quả phụ.

             Edit: Cổ Điệp Hoa Nhi & Cổ Điệp Thanh Nhiên.

 

“ Ta không phải chồng của ngươi.” Thanh âm dễ nghe vang lên, thế nhưng ngữ khí lại lạnh như băng, hoàn toàn mang theo ý khinh thường.

 

Trong chiếc xe xa hoa, âm nhạc u xoáy, tràn ngập mùi hương nhàn nhạt thơm ngát, hệ thống điều hòa chạy rì rì thổi ra một trận hơi lạnh, tài xế lão luyện nắm vô lăng lái xe , bảo trì thói quen trầm mặc. Trong kính chiếu hậu,một đôi nam nữ trẻ tuổi mặc lễ phục đám cưới đang sóng vai ngồi hàng ghế sau.

Vừa nói chuyện là một chàng trai khoảng 25 tuổi gì đó, mặc âu phục màu bạc sang trọng, cổ mang cà vạt vát xanh, ngũ quan tuấn mỹ, khí chất hắn là một loại thiên bẩm cao ngạo, phảng phất như thể hắn có thể coi thường hết thảy.

Lại xem xét người con gái bên cạnh, áo cưới ôm lấy khuôn ngực trắng toát, lộ ra hai vú no đủ như ẩn như hiện, lập lòe chói mắt một chuỗi kim cương sáng loáng vừa vặn trên cổ, làn da non mịn như trẻ con khiến cho người ta hâm mộ, nhưng ánh mắt lại hướng lên trời, có chút không phù hợp với nam nhân tiêu sái lạnh lùng bên cạnh cùng chiếc xe sang trọng đắt tiền. Làn da thì đẹp, nhưng này mắt một mí, cái mũi bẹt, cái cằm tròn trịa, còn có gò má như bí đỏ, thật sự có chút xin lỗi người xem…., cũng khó trách vừa rồi chàng trai kia nói chuyện ngữ khí lại khinh thường như vậy.

Cô dâu trong lòng chấn động, giật mình nhìn chằm chằm vào nam tử khí suất, kinh ngạc vô cùng khiến nàng lắp bắp, nói không nên lời : “ Người, ngươi nói cái gì?!”

Cô dâu thật muốn tự tát mình một cái, trong lúc này lại phi thường có thể nói lắp…… Sai lầm sai lầm tuyệt đối là sai lầm!

Lông mày chàng trai không khỏi nhăn lại nhướn lên, hiện rõ thái độ không vui, ánh mắt kia lạnh lùng liếc qua khuôn mặt của cpp dâu,  quả thực chướng mắt nói: “ Ngươi không nghe thấy sao? Ta nói ta không phải chồng của ngươi!”

Đừng nói là không phải chồng, trông thấy cái mặt như thế này, hắn cũng sẽ không nghĩ cùng nàng phát sinh quan hệ gì. Thật sự là chán ghét, vừa rồi tại hôn lễ, vì ngũ quan cô dâu xấu xí như vậy nên người ta rúc rích cười thầm rồi chỉ trỏ bĩu môi, hắn đều là thu trong đáy mắt, tức giận đến cực điểm a, chưa từng mất mặt như vây! Này lại còn nói lắp, nữ nhân này rốt cục như thế nào lại là vị hôn thê của anh hai cơ chứ ?!

Cô dâu tim đập loạn cả nửa ngày, sau đó, dần dần mới bắt đầu khiếp sợ, nội tâm nặng nề, vì cái gì mà lại có cảm giác… ách… một chút…. Đau nhói?

Đã sớm đoán trước được là sẽ có kết quả này,không phải sao? Bởi vì ngũ quan nàng, từ nhỏ đến lớn, đối với nàng mà nói, loại ngữ khí này, vẻ mặt này, ít nhiều luôn mang theo ngữ khí châm chọc, khinh thường, nàng là tập mãi thành thói quen, nàng thường tự nói với chính mình, vì cuộc sống chính là được sinh ra trên đời này, nhất định phải sống sao cho vui vẻ, tiêu sái, bề ngoài tính làm gì? Hừ, dù sao thân thể nàng cũng có thể thỏa mãn dục vọng nam nhân ( ngoại trừ bl hắc hắc), a, nhưng điều kiện tiên quyết là, trước đừng nhìn mặt nàng…. . Nhưng là, không thể phủ nhận, hôm nay, nàng  phát hiện chú rể này, người chồng tương lai này quả thật là vĩ đại như thế, nếu mang ra so với nàng, quả thực chính là một trời một vực, thậm chí căn bản là không có cách nào để so với, kết quả như thế nào, nghĩ tới lại thấy đau lòng, nhưng mà, nàng cũng không nghĩ tới hắn lại vung cho nàng một nhát đau như vậy.

Nếu không muốn cùng nàng kết hôn, vừa rồi trong hôn lễ tại sao không đại khái vứt bỏ nàng luôn đi, lúc ấy hắn lại làm ra vẻ không có việc gì, thế nhưng đợi đến lúc trên đường về nhà, mở lời nói những câu này!

“Nhưng là, chúng ta đã vào giáo đường…. kết hôn.”

Tầm Thiên Hoan ngữ khí ung dung, nhẹ nhàng cười, tiếng cười trong trẻo, tràn đầy mùi vị châm chọc, đúng vậy, nàng cũng là đang châm chọc bọn họ! Loại người này trông mặt mà bắt hình dong, bề ngoài hoa lệ, kỳ thật phẩm chất bất quá thô bỉ, thông tục, nàng khinh thường!

Mọi người toàn bộ đều biết, tất cả phương tiện truyền thông cũng đã đưa tin, ngày hôm nay Tổng tài tập đoàn Bắc thị Bắc Khả Hâm  cùng con gái của Tầm gia bước vào thánh đường,tuyên thệ những lời hứa hẹn, kết làm vợ chồng….. Việc đã đến nước này, nàng cũng muốn xem hắn muốn giải quyết như thế nào chuyện này? Hừ!

Hắn hẽ mở môi mỏng: “ Ngươi nghe kỹ cho ta, ta là Bắc Khả Uy, Bắc Khả Uy, không phải Bắc Khả Hâm!”

Tầm Thiên Hoan không khỏi buồn cười : “ Ngươi…không phải đùa ta đấy chứ?!”

Bắc Khả Uy mặt không đổi sắc, chỉ cảm thấy thân hắn càng lúc càng tỏa ra làn khí lạnh lùng, mục quang âm u, thanh âm lạnh như băng: “ Ta chưa từng cùng ngươi nói giỡn, anh hai của ta.. hắn đã…… qua đời.”

“Oanh…”

Tầm Thiên Hoan sắc mặt cả kinh, lập tức câm nín, trong nội tâm phát run, run rẩy kéo dài lan ra toàn thân , tỏa tới từng cơ quan trên cơ thể, tới từng một tế bào…..

Tầm Thiên Hoan bật thốt lên : “ Ngươi gạt người! Nghĩ vứt bỏ ta cũng không cần dùng loại lí do này!”

Bắc Khả Uy lãnh đạm liếc nàng nói:” Ngươi muốn tin hay không thì tùy!”

Giật mình sững sờ một lát, rõ ràng chỉ là vài phút đồng hồ, mọi chuyện lại thay đổi hoàn toàn…….

Tầm Thiên Hoan khóe môi run rẩy, thanh âm rời rụng, rung động nói : “ Chuyện khi nào?”

“Đêm qua.”

“Chết như thế nào?”

“Chảy máu não mà chết.”

“Tại sao lại như vậy?”

“Lần này là ngoài ý muốn.”

“Ngoài ý muốn mất một mạng người?” Tầm Thiên Hoan khiêu mi: “ Vậy khi hắn chết, có nói gì không? Có người nào bên cạnh hắn không?”

Sớm không chết, muộn không chết, hết lần này đến lần khác không chết lại ngay trước ngày đám cưới chết, không phải sợ nàng-Tầm Thiên Hoan mà chết chứ? Sớm biết hắn chết như vậy nàng đã hủy bỏ hôn ước “ Chỉ phúc vi hôn” nực cười này!

Đúng vậy,hôn ước của nàng cùng Bắc Khả Hâm chính là một hôn ước hoang đường “ Chỉ phúc vi hôn”! Thiệt là, hiện tại đã là thế kỉ 21, vậy mà vẫn còn loại hôn ước buồn cười này, cô dâu cùng chú rể thậm chí chưa gặp mặt qua bao giờ, hết lần này đến lần khác nàng chính là cái cô dâu như vậy, nếu không phải vì mẹ nàng lấy cái chết ra để bức bách thì nàng sao lại có thể ngoan ngoãn đi chịu tội thế này!

Bắc Khả Uy thản nhiên nói :” Có a, tình nhân của hắn.”

Tầm Thiên Hoan kinh ngạc nhìn Bắc Khả Uy, nhất thời á khẩu không trả lời được.

Tình nhân?!

Đêm trước tân hôn lại cùng tình nhân ở chung một chỗ? Cái này, cái này tính là cái gì?!

“Vậy hắn có nói cái gì không?”

Kỳ thật nàng muốn hỏi chính là, trước khi chết, có phải là nên giải trừ hôi ước hay không?

Bắc Khả Uy không thèm đếm xỉa, rút điện thoại ra, nhìn đồng hồ,từ trong miệng nói ra : “ Ngươi muốn biết trước khi chết hắn có nói gì, vậy tốt nhất hãy tìm hỏi tình nhân của hắn đi, lúc ấy có mỗi hắn cùng tình nhân, chúng ta cũng là chạy tới khách sạn sau khi hắn chết.”

Bắc Khả Uy hời hợt trả lời, Tầm Thiên Hoan lại nghe được nhất thanh nhị sở, cũng đem sự tình để ý ném qua đầu.

Nguyên lai là có chuyện như vậy……..

Tầm Thiên Hoan nghiến răng nghiến lợi, thật đúng là đáng chết a! Đêm trước tân hôn cùng tình nhân thuê phòng khách sạn, tiện đà chết trên giường….. Không phải là không có năng lực sao? Hay là chúng dục quá độ?

Ngạch….. Bất kể là loại nam nhân đó, vô năng như vậy, chết ở trên giường, thật sự là siêu cấp mất mặt!!

Tầm Thiên Hoan tức giận đỏ cả mặt chuyển qua Bắc Khả Uy: “ NHư vậy Bắc Khả Hâm chết, các người vì cái gì còn muốn tiếp tục hôn lễ này?! Các người đem ta thành cái gì? Đem ta đặt đất à?”

Bắc Khả Uy mục quan lợi hại liếc qua Tầm Thiên Hoan nói: “ Hôn lễ này phải cử hành đúng hạn!”

Đường đường là tổng tài tập đoàn Bắc thị lại chết trên giường trong khách sạn ngay đêm trước ngày cưới, mà người ngủ bên chính là tình nhân của hắn, nếu truyền đi, không phải tất cả báo chí truyền thông sẽ nhân cơ hội tung tin giật gân ngất trời? Thêm mắm thêm muối, nói ngoa, châm ngòi thổi giói, nghe nhầm đồn bậy…… Bắc gia bọn họ hội trở thành món điểm tâm trên bàn cơm, bằng dân cư thủy chi điểm, thế nào cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ sao? Quả thật như vậy, Bắc gia còn mặt mũi nào nữa?! Bắc thị làm sao còn chỗ đứng trên thương trường?

Tầm Thiên Hoan mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: “ Sau đó thì sao?”

Khuôn mặt hắn tuấn mĩ mà lạnh như băng, tựa như bông tuyết ngoài cửa sổ, thoạt nhìn thì đẹp nhưng lại lạnh buốt: “ Tại một tháng sau, các giới sẽ chảy ra một tin tức : Tân hôn không lây, tổng tài Bắc thị bạo bệnh mà qua đời!”

“Ta đây làm sao bây giờ?” Tầm Thiên Hoan nhịn không được ngữ khí phẫn nộ.

Bọn họ biết rất rõ ràng Bắc Khả Hâm đã chết rồi, lại còn…lại còn làm cho nàng Trở thành vợ của Bắc Khả Hâm, cũng chính thức trở thành quả phụ! Nàng-Tầm Thiên Hoan-đối với Bắc gia hắn mà nói, rốt cuộc tính là cái gì a?! Đáng giận! Quá mức phẫn nộ!!

Không đếm xỉa đến Tầm Thiên Hoan đang tức giận, Bắc Khả Uy đạm mạc nói:” Ngươi là người thừa kế thứ nhất tất cả tài sản của anh trai ta.”

Tầm Thiên Hoan giờ phút này trong đầu lửa giận tăng đến đỉnh điểm: “ Tiền tiền tiền, Bắc gia các người cho là có vài đồng tiền là giỏi lắm à? Các người cho là có vài đồng tiền là có thể giải quyết được mọi việc à? Các người cũng nông cạn quá đi, đây là hạnh phúc cả đời của ta, cả đời mà chống đỡ nói bằng mấy đồng tiền à?!”

Bắc Khả Uy nhìn không chớp mắt về phía trước, đối với Tầm Thiên Hoan bên cạnh tức giận bất bình phảng phất như không khí, chỉ bình thản nói ra: “ Tài sản thừa kế của anh trai ta là hơn một triệu, mà ngươi, có thể lấy được ít nhất của hắn một nửa tài sản.”

Ách…..

Tầm Thiên Hoan ngơ ngẩn, đôi mắt một mí ngẩn ngơ chớp chớp, miệng há thật to, nước miếng tùy thời cũng có thể theo khóe miệng chảy ra……..

Một triệu…….

Giảm đi một nửa, thì phải là năm trăm ngàn!!

Ông trời a!! Năm trăm ngàn!! Nàng muốn dùng chín ngón tay tiêu sài mới có thể thấm tháp a! Như vậy, có năm trăm ngàn, nàng không phải muốn mua cái gì thì mua cái đó sao? Ách…. Không biết năm trăm ngàn chồng lên thì cao bao nhiêu nhỉ ?

Tầm Thiên Hoan nghiêm sắc mặt: “ Ngươi không phải trêu chọc ta chơi đấy chứ?!”

Bắc Khả Uy lạnh lùng liếc Tầm Thiên Hoan: “ Nói nhiều cho ngươi thêm một câu ta cũng chẳng lợi lộc gì!”

Hắn-Bắc Khả Uy- là người nói một là một, hai là hai, nàng lại cho là hắn đùa giỡn nàng? Thật sự buồn cười đến cực điểm! Nàng cũng không nhìn xem mình là cái dạng gì?

Tầm Thiên Hoan lung ta lung túng bĩu môi, nhưng rất nhanh trên mặt lại nở nụ cười, thịt thừa hai bên gò má cũng run lên…..

Năm trăm ngàn…….

Bắc Khả Uy nhíu mày,khóe môi giật giật, như là rất không nguyện ý nói nhưng lại không thể không nói: “ Còn có, trong một tháng này, thân phận của ta là Bắc Khả Hâm, chồng của ngươi.”

Có trời biết, nói ra những lời này, hắn là mất bao nhiêu nước miếng, phải biết rằng, chỉ cần nhìn khuôn mặt bí đỏ của nàng, hắn đã thấy buồn nôn rồi…..

Tầm Thiên Hoan kinh hãi mở to hai mắt: “ Ngươi nói cái gì?!”

6 thoughts on “Độc Sủng Chị Dâu chương 1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s